Tâm Sự Hành Trình Khôn Lớn Của Em Gái – Hạnh Phúc Khi Nhớ Lại

Tâm Sự Hành Trình Khôn Lớn Của Em Gái – Hạnh Phúc Khi Nhớ Lại

Hôm nay là chủ nhật, một ngày đẹp trời, trong lòng có chút tâm sự nên vết lên đây để giải tỏa :)))

Mình không biết bạn là ai, nhưng nếu vô tình đọc được bài viết này thì đây chỉ là bài viết hồi tưởng lại ký ức của mình thôi.

Gia đình bạn, người thân ruột thịt của bạn đã có ai bị tự kỷ hoặc gần mắc chứng tự kỷ hay chưa? Nếu có thì bạn phải làm thế nào? Đây là câu chuyện của mình và em gái, nay nhắc lại chuyện cũ không ngờ rằng đó lại là một quá trình lâu và ý nghĩa đến vậy … Em gái ruột của mình đã từng gần bị tự kỷ.

Ảnh 2 chị em 😀

Mình hơn em gái 7 tuổi, năm đó em gái học lớp 1, mình học lớp 8. Mẹ đi họp phụ huynh về và nói: “cô giáo bảo trong lớp em Hồng Yến không tiếp xúc với ai, không nói chuyện với bạn bè mấy, ngoan nhưng nhát quá, gia đình cẩn thận em bị tự kỷ.”

Công nhận là em gái mình ngoan, lành, nói gì cũng nghe, hỏi gì nói đấy, chẳng bao giờ chủ động nói chuyện trước.. bố mẹ mình vui vì thấy con ngoan ngoãn, không cãi lời bao giờ. Đi họp về nghe cô nói thế bố mẹ cũng lo nhưng chỉ nhắn nhủ là “con phải mạnh dạn lên”, vậy thôi chứ không hỏi han nhiều.

Em mình bé thì nghe tự kỷ nó biết là gì đâu, bố mẹ nông dân đi làm bận túi bụi mong kiếm tiền về cho con ăn học đầy đủ, tối về mệt ăn cơm gia đình xong thì cũng ngủ, không chuyện trò gì. Lúc ấy mình cũng lo lắng, mình hỏi chuyện em gái:

– Sao Yến lại không nói chuyện với bạn bè, trong lớp cô hỏi biết sao không dơ tay lên?

– Em ngại lắm, không thích dơ tay.

– Thế giờ thế này nhé, mỗi lần cô hỏi dơ tay lên chị cho 2k, nếu cô gọi đứng lên trả lời được thì cho 5k. Việt với Ly sẽ làm chứng (Đây là đứa em họ của mình, Việt, Ly, Yến đẻ cùng năm, học cùng lớp).

– Thật hả? Chị Phượng nhớ lời.

Lúc ấy mình lớp 8 làm gì có tiền :)) nói vậy tạo động lực thôi, rồi xin bố mẹ cho nó.


Sau 1 tuần:

Mình có theo dõi và hỏi Việt với Ly xem em gái có dơ tay lên không, 2 đứa nó báo cáo là “có, hôm nọ Yến dơ tay được cô gọi”.

Sau những hôm Yến đi học về, mình hay hỏi chuyện: Hôm nay trên lớp có gì vui, dơ tay không, dơ tay có được cô gọi không, cảm giác lúc đứng trước lớp nói thế nào,… Và những câu hỏi ấy lặp đi lặp lại mỗi ngày, trong suốt năm trời.

Kết quả học kỳ 2 lớp 1, đi họp cô bảo Yến mạnh dạn hơn, thấy dơ tay nhiều hơn nhưng vẫn còn rụt rè, nhát trước đám đông.

Đó chỉ là một chút sự thay đổi, nhưng chưa thay đổi nhiều của Yến. Hành trình ấy kéo dài từ năm lớp 1 tới lớp 4, hai chị em giao tiếp với nhau bằng cách hỏi han mỗi ngày như vậy.

Ảnh 2 chị em ở thời điểm hiện tại năm 2020

Năm Yến lớp 4:

Lúc này mình lớp 11, bản thân mình còn mới dậy thì xong nữa, tính cách con người cũng có chút thay đổi. Trước kia mình thuộc loại kiểu lạnh lùng cá tính girl, nhưng lên lớp 11 do tiếp xúc với nhiều bạn vui vẻ, hài hước nên tính nhây hơn. Hồi đó tính mình phóng khoáng, tự do, yêu đời, lúc nào cũng cười cười nói nói. Còn Yến thì vẫn vậy, dù đỡ nhút nhát hơn nhưng vẫn quá giới hạn bản thân.

Trước đây 2 chị em giao tiếp bằng những câu hỏi thăm em học hành thế nào,… một cách bình thường thôi. Nhưng năm lớp 11 thì cách nói chuyện của mình thay đổi hẳn, mình hay kể chuyện cười, hay trêu nó. Đầu tiên trêu thì nó đọc cười, không hề phản ứng lại hay pha trò cùng mình, kiểu như mình độc thoại làm trò con bò một mình vậy :)))

Suốt quãng thời gian 3 tháng như thế, mình cứ trêu thật hài hước, Yến cứ cười cười cho qua, nghĩa là nó thấy vui mà nó không biết đáp lại mình sao cả. Mình không nhớ hồi đó nói những chuyện nào, nhưng mà đại loại những câu chuyện hài hước khiến người khác buồn cười.

Lúc ấy mình làm chị, hơn em 7 tuổi nhưng giống trẻ trâu, hay nhõng nhẽo, trêu nó. Còn Yến thì ngược lại, ít tuổi nhưng đầy sự chín chắn. Nhưng rồi khoảng thời gian 3 tháng sau, mình thấy nó có phản hồi rồi. Mình trêu đùa thì đáp lại, trêu lại, hoặc tung hứng cho mình trêu tiếp.

Mình gọi Yến thân mật “em yêu ơi, em yêu của chị”… Mẹ thấy thế còn bảo mày cứ trêu đùa vớ vẩn với em thế nhỉ, mà mẹ không hiểu được mình đang cố gắng giúp đứa em bị cô giáo nói là tự kỷ. Những cái trò mình bày ra trêu đùa không phải là rảnh hơi, mà có mục đích cả. Mình muốn thấy Yến phản hồi lại, muốn nó nói ra suy nghĩ, trêu đùa người khác.

Cái gì nó cũng cần quá trình và thời gian, Yến cũng cần thời gian để thích nghi với sự trêu đùa của mình. Những câu chuyện giao tiếp của 2 chị em vẫn diễn ra hằng ngày, hôm nào cũng như hôm nào, mình đều hỏi nay trên lớp có gì vui không, học bài gì, có dơ tay không, bạn này là ai bạn kia thế nào,… Nhưng xen vào đó là có sự trêu đùa, tươi cười, vui vẻ hơn trước rất nhiều.

Quá trình này diễn ra 6 tháng – hơn 1 năm. Yến mạnh dạn, bớt rụt rè, bắt đầu học cách vui đùa.

Đây là Yến năm lớp 7

Năm Yến cuối 6:

Lúc này mình vào Đại học năm nhất, gia đình mỗi khi có mình xuất hiện là đầy ắp tiếng cười. Mỗi khi chị em ở nhà là lại nhộn nhịp, trêu đùa nhau, bật nhạc quẩy, hát karaoke cùng nhau, tắm cùng nhau…

À, mình thấy cái khoản tắm cùng nhau cực kỳ quan trọng nhé. Tắm là lúc cơ thể mình được relax, và mình tận dụng thời gian đó để trò chuyện, “nhồi nhét” một số vốn sống vào cho Yến.

Lúc đi tắm mình hay nói về những câu chuyện bài học cuộc sống, về những con người rụt rè, về những người thành công,… Mình kể câu chuyện bản thân gặp phải, rút ra kinh nghiệm, hoặc nêu ra một tình huống nào đó rồi hỏi “Nếu là em yêu thì sẽ làm gì?”.

Yến đưa ra quan điểm của mình, từ đó hình thành nên suy nghĩ. Mà thật sự em mình chín chắn cực kỳ, lần nào nó nói cũng chất lượng.

Trong suốt quãng thời gian Yến học lớp 6, vì mình đã trải qua rồi nên hiểu, bọn trẻ trâu mới lớn ở tuổi này ngông lắm, mình sợ Yến bị bạn bè trong lớp bắt nạt. Vì vậy mỗi khi tắm mình đều nói về việc bảo vệ bản thân, khả năng tự vệ, … Tính mình cũng ghê gớm, từ bé tới giờ chưa để ai bắt nạt, nên cũng không muốn em gái của mình hiền lành quá rồi bị người khác bắt nạt.

Yến tiếp thu rất nhanh, và hầu hết những bài học mình dành cho nó đều có tác dụng.

Giai đoạn này Yến hình thành khả năng tự bảo vệ bản thân, không cho phép ai bắt nạt mình, và tất nhiên là nó cũng mạnh dạn rất nhiều, phải nói đây là giai đoạn bứt phá nhất.

Mặc dù mình không theo dõi quá sát xao nhưng mình biết em gái có những bạn nào, chơi với ai, nó có tiếng nói với người khác hay không,…


Giai đoạn Yến năm lớp 8:

Yến lớp 8

Lúc này Yến nhận thức được đúng sai, cái gì nên làm và không nên làm rồi. Đứng trước một vấn đề nào đó, nó đã tự đưa ra được quan điểm của mình. Mình không biết các gia đình khác thế nào, nhưng nhà mình thì vốn dĩ nông dân, quan niệm còn lạc hậu, cổ hủ và gia trưởng lắm. Mình rất lo nếu những suy nghĩ từ thời 7x của bố mẹ tồn lại trong đầu các con. Bản thân mình trước đó đã bị như vậy và mất rất nhiều thời gian để “đào thải” ra bên ngoài, mà gần như là phải lên đại học rồi mới hiểu ra, chứ hồi cấp 2-3 còn tồn tại nhiều cái suy nghĩ sai lầm lắm. Vì vậy trong cái giai đoạn hình thành tính cách con người này, mình không muốn Yến bị ảnh hưởng bởi những cái cổ hủ đó.

Thời gian này thì Yến biết cách tự vệ rồi, mạnh dạn hơn, kết quả học tập thì tổng kết trung bình năm 9,6 “đỉnh kout”. Hồi xưa lớp 8 mình được tổng kết 9,4 thôi :3


Giai đoạn năm lớp 9:

Yến lớp 9

Lúc này thì hơi lo về giới tính nè. Yến đã không còn triệu chứng nhát gì của tự kỷ nữa, lần nào đi học về cũng lôi chị ra kể đủ chuyện. “chị Phượng ơi nay thằng bạn em ngáo cực kỳ,… nay cô giáo em buồn cười lắm,…” Vì đã hình thành thói quen suốt bao nhiêu năm rồi mà, cứ đi học về là nó tâm sự.

Được cái tính mình cũng trẻ trâu, nghe chuyện bọn trẻ con thấy hào hứng lắm. Hôm nó kể chuyện thằng bạn ngồi cùng bàn nó bị bê đê, kể như này:

– Thằng Đạt Mo lớp em bị bê đê chị Phượng ơi, thế mà nó cũng có người yêu.

– Sao biết nó bị bê đê?

– Nó kể với em là nó thích anh hàng xóm. Nó bảo nụ hôn đầu đời của nó dành cho anh hàng xóm.

=)))) Nghe tới đây mình cười xỉu luôn á, nó nói chuyện giọng nhấn nhá hài hước lắm, chứ không nhàm nhàm đâu.

Thế thì mình cũng lo, bọn này đang tới tuổi yêu rồi. Mà ở tuổi này thì hay tò mò về giới tính của nhau, đặc biệt là con trai. Mình gặng hỏi một cách trêu đùa, mình thử ghép đôi nó với bạn nào đấy trên lớp, mà nó bơ không care, không có dấu hiệu gì là thích… Đến đây thì yên tâm hơn là Yến chưa biết rung động.

Trêu ghép đôi không phải là để cổ vũ ghép cặp yêu nhau đâu nhé, phương pháp trêu nhưng mục đích là để nó nói ra suy nghĩ, và cái phản ứng của nó. Từ đó mình sẽ nhận ra được là Yến có đang thích ai hay không.

Mình cao m52, còn Yến cao m62 ở thời điểm hiện tại 😀

Cách đây một tuần, trong lúc đi tắm Yến có nói là:

– Dạo này thằng bạn em hay khoe đồ ăn, lúc em bảo ngon thế thì nó toàn hỏi là có ăn không tao mang qua nhà mày cho. Em bảo thôi để nhà mày mà ăn.

– Có phải thằng hôm nó photo bài tập rồi mang vào nhà đưa cho Yến không?

– Đấy chính nó, em nghi là nó đang thích em.

– Thế Yến có thích nó không?

– Em không (trả lời một cách rất tự nhiên, ngây ngô)

– Thế trong trường hợp nó tỏ tình với Yến thì xử lý như thế nào?

– Em không biết nữa, theo chị Phượng thì nên làm gì? Chả lẽ từ chối thẳng thừng thì ngại.

Đến đây, mình đưa ra lời khuyên chân thành nhất dành cho em gái:

– Cái độ tuổi của Yến thì không có chuyện yêu đương gì hết, nó chỉ được gọi là rung động thoáng qua. Tình cảm nam nữ tuổi học trò không có gì xấu, đặc biệt ở độ tuổi dậy thì nó sẽ giúp mình xác định được giới tính của bản thân. Nó chỉ gây ảnh hưởng xấu nếu như mình không có hướng xử lý đúng đắn. Trong trường hợp nếu bạn ấy tỏ tình, Yến không nên từ chối thẳng, cũng không nhận lời gì cả. Chỉ là một câu hứa hẹn để giúp bạn ấy tốt hơn, ví dụ như “Bây giờ tớ đang tập trung học để thi vào 10, nếu như cậu cố gắng học, đỗ đạt kết quả cao thì lúc đó bọn mình sẽ có cơ hội”,.. đại loại những câu thúc đẩy bạn ấy học hành.

Mình tiếp tục nói:

– Mình không nên từ chối thẳng thắn quá sẽ có thể ảnh hưởng tới tâm lý của bạn ấy. Trẻ trâu biết yêu đương là gì, nhưng thất tình thì ghê lắm, có đứa rạch tay này nọ, uống thuốc tự tử,… Vài tháng sau lại hết lại có tình cảm với bạn khác liền.

– Ở độ tuổi của Yến nếu có người yêu thì rất nguy hiểm. Tuổi này cả 2 đều tò mò về giới tính của nhau, đặc biệt là con trai. Chị nghĩ rằng bọn cấp 2 lớp 7,8 đã biết tới chuyện đấy rồi, và có khi chúng nó làm rồi. Tầm đó chưa đủ nhận thức về hành động, và cũng không biết kiểm soát bản thân, con gái thì luôn thiệt, con trai chẳng mất gì.

– Công nhận chị Phượng, em thấy mấy đứa lớp 7 đã có bầu thì biết rồi đấy. Mà thế cứ yêu nhau là ngủ qua đêm với nhau à?

=))) Câu này làm mình hơi choáng, nhưng vẫn phải trả lời.

– Người ta chỉ ngủ với nhau khi cả 2 có sự tin tưởng, gắn bó với nhau thôi. Chuyện này thì khó tránh khỏi được, đặc biệt là đối với những cặp đôi yêu nhau lâu. Nhưng phải có kiến thức, có biện pháp phòng tránh để bảo vệ mình,.. Những đứa mới dậy thì đã có bầu là do không có kiến thức phòng tránh, không kiểm soát được bản thân, dễ bị chúng nó dụ. Không có kiến thức hậu quả để lại rất nghiêm trọng.

– Công nhận, em cũng thấy sợ mấy đứa ý,…


Như vậy đấy, mỗi buổi đi tắm lại có rất nhiều chuyện để tâm sự, trao đổi với nhau. Yến dạo này gần bước vào kỳ thi 10 nên học hành chăm chỉ, tự giác lắm. Đợt nghỉ dịch thì nó đọc quá trời nhiều sách. Mình thì tạo điều kiện lắm, chỉ cần nó bảo em thích quyển sách này, em thấy quyển sách này hay,… là mình sẽ xem đó là loại sách gì, đọc qua mục lục rồi khuyên nó có nên mua hay không.

Mình thường khuyên nó đọc sách để rèn luyện tư duy, kỹ năng phân tích, may sao nó cũng thích thể loại này. Mình cũng đưa ra một số lời khuyên là đọc sách thì phải ghi chép lại, giống như mình học vậy, và phải ngẫm nghĩ chứ không phải đọc nhiều xong chẳng đọng lại vào đầu chút nào.

Đây là đống sách mình đã mua cho Yến trong suốt 4-5 tháng nghỉ dịch, tất nhiên cũng có một số cuốn là của riêng mình nữa.

Về phần kỹ năng, mình nghĩ là Yến đến thời điểm hiện tại đã có quan điểm, suy nghĩ và biết trình bày quan điểm đó ra cho người khác nghe. Thoảng cá nhân mình có chuyện gì cần tâm sự, mình vẫn kể với Yến, mặc dù em gái kém mình 7 tuổi. Chuyện về công việc, bạn bè, các mối quan hệ, mình vẫn kể với Yến, và nó đưa ra suy nghĩ, lời khuyên cho mình như một người bạn.

Có những chuyện mình chẳng thể kể với ai, nhưng em gái mình lại là người lắng nghe, tâm sự như bạn tri kỷ :))) Đến bây giờ ngồi nói chuyện lại, Yến vẫn bảo “em thấy mình thay đổi hoàn toàn như 2 con người khác, hồi đó nếu không có gì tác động thì chắc chắn em vẫn còn nhút nhát có khi đến giờ thì bị tự kỷ thật”.

Em gái mình tuyệt vời lắm, nói câu nào chất câu đó, nó có những suy nghĩ mà ngay cả người trưởng thành còn chưa nghĩ sâu thế được. Bạn tin không?

Sắp tới mình hướng nó tập trung thi vào 10, sau đó kỳ thi kết thúc, mình dự định dành 1 năm lớp 10 để giúp nó xác định được sở thích, điểm mạnh, yếu của bản thân. Lớp 11 bồi dưỡng kiến thức về chuyên môn nào đó, lớp 12 chọn ngành học phù hợp và nếu có thể mình sẽ giúp Yến khởi nghiệp sớm nhất.


Bài viết tâm sự này cũng đã dài, nhưng tóm gọn lại nếu bạn đọc tới cuối cùng thì mình chỉ muốn nói rằng:

  • Nếu như người thân cận của bạn bị tự kỷ, có dấu hiệu của tự kỷ thì hãy cố gắng trở thành người bạn, nắm tay và kéo họ ra khỏi cánh cửa đen tối. Đây là cả 1 quá trình dài, không phải vài tháng đâu nhé! Hãy đối xử với họ bằng tất cả tình yêu thương, trái tim của mình.
  • Những người trầm tính, nhút nhát thật sự có suy nghĩ rất chín chắn, giỏi nếu như họ vượt qua được. Nhưng để bước qua sự nhút nhát ấy thì là cả vấn đề lớn, và họ rất cần người đồng hành cùng.
  • Những người dù chưa bị tự kỷ nhưng nếu nhút nhát, không tiếp xúc với ai nhiều trong thời gian dài thì họ sẽ hình thành bản chất và sẽ rất dễ bị tự kỷ.
  • Bản thân mình thấy rằng, trong gia đình rất cần những mối quan hệ mang tính chất bạn bè, lắng nghe, chia sẻ lẫn nhau. Như vậy thì mới không có ranh giới, không có sự giấu diếm, cô đơn trong ngôi nhà.

Vậy thôi, mình đã tâm sự xong về chuyện 2 chị em. Nếu bạn đọc tới cuối này thì thực sự cảm ơn luôn đấy 😀 !

Hà Nội, ngày 8 tháng 5 năm 2020

Dautay

No Comment

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *